Thật Ra Tôi Mới Là Thật

Những lời chưa kịp nói, những việc từng muốn làm nhưng không thể. Chúng ta từng cố chấp để yêu nhau, nhưng rồi lại đau vì tương lai. Anh nhớ em từng nói: “Bao nhiêu đổi lấy một giờ bên anh?” Liệu anh đã không đủ quan tâm như em mong muốn? Yêu xa có thể giữ chúng ta lại không? Hiểu lầm không dễ nói ra, anh gục ngã khi em đi vội qua. Em mang đi hơi ấm, nhưng lại nói rằng đó là để tốt cho chúng ta. Thật ra em không thương anh, có phải không?

Tình yêu và hối hận

Vừa mới đây, lời nói bay đi. Thu vừa qua sao đông cứ vội thay? “Tình cảm không thể thắng nổi khoảng cách quá xa.” Anh vẫn cố gắng, nhưng phải nhìn em xa dần. Anh lại phải phân vân. Trái tim muốn giữ, nhưng lý trí lại buông. Thật ra em đã muốn buông tay từ lâu, nhưng sợ anh quá đau. Tình cảm phai màu, năm tháng bên nhau không thể giữ được.

Ngày mai sẽ tốt hơn

Rồi ngày mai sẽ tốt hơn, phải không em? Ngày mai em sẽ yêu một ai đó hơn anh, người sẽ nắm tay em đến cuối đường. Người đó sẽ thay anh, trở thành “cả thanh xuân” của em. Có những điều mình còn chưa kịp nhớ, có những thứ đã quen thuộc nhưng giờ sao lại xa lạ. Mình từng cố chấp để bên nhau, nhưng lại dằn vặt nhau bằng hai chữ “thương hại”. Anh cố gắng gom hết yêu thương, nhưng em đưa nó cho người khác. Có phải chúng ta không muốn đợi nhau như trước? Yêu xa chỉ khiến tình cảm chúng ta trở nên nhạt phai. Hơi ấm từng đồng hành, anh nhớ còn em đã quên. Em mang đi tia nắng, để lại bão tố vây quanh chúng ta. Thật ra em không thương anh, có phải không?

Kết thúc

Vừa mới đây, lời nói bay đi. Thu vừa qua sao đông cứ vội thay? “Tình cảm không thể thắng nổi khoảng cách quá xa.” Anh vẫn cố gắng, nhưng phải nhìn em xa dần. Anh lại phải phân vân. Trái tim muốn giữ, nhưng lý trí lại buông. Thật ra em đã muốn buông tay từ lâu, nhưng sợ anh quá đau. Tình cảm phai màu, năm tháng bên nhau không thể giữ được.

Rồi ngày mai sẽ tốt hơn, phải không em? Ngày mai em sẽ yêu một ai đó hơn anh, người sẽ nắm tay em đến cuối đường. Người đó sẽ thay anh, trở thành “cả thanh xuân” của em. Thật ra em không thương anh, có phải không? Vừa mới đây, lời nói bay đi. Thu vừa qua sao đông cứ vội thay? “Tình cảm không thể thắng nổi khoảng cách quá xa.” Anh vẫn cố gắng, nhưng phải nhìn em xa dần. Anh lại phải phân vân. Trái tim muốn giữ, nhưng lý trí lại buông. Thật ra em đã muốn buông tay từ lâu, nhưng sợ anh quá đau. Tình cảm phai màu, năm tháng bên nhau không thể giữ được.

Rồi ngày mai sẽ tốt hơn, phải không em? Ngày mai em sẽ yêu một ai đó hơn anh, người sẽ nắm tay em đến cuối đường. Người đó sẽ thay anh, trở thành “cả thanh xuân” của em. Thật ra em không thương anh, có phải không?

Viết một bình luận